NGƯỜI CÀNG CÓ NỘI LỰC, ĐÔI KHI CÀNG BIẾT CÚI ĐẦU.
NGƯỜI CÀNG CÓ NỘI LỰC, ĐÔI KHI CÀNG BIẾT CÚI ĐẦU.
Có bao giờ bạn tự hỏi:
Vì sao cây càng nhiều quả, cành càng
trĩu xuống?
Và vì sao người càng từng trải, lời nói
lại càng ít đi?
Thuở còn trẻ, ta thường nghĩ mạnh
là phải thể hiện.
Biết thì phải nói.
Đúng thì phải tranh.
Có tài thì phải để người khác nhìn thấy.
Nhưng đi qua đủ vài mùa của cuộc đời,
ta mới bắt đầu hiểu:
Nhìn ra một chuyện là năng lực.
Có nói ra hay chưa lại là tu dưỡng.
Có người nhìn thấy một lời chưa thật,
chỉ mỉm cười.
Có người hiểu mình đang bị xem nhẹ,
vẫn bình thản.
Có người đủ khả năng bước lên phía trước,
lại chọn đứng phía sau thêm một thời gian.
Liệu họ yếu?
Hay họ đã hiểu một điều mà ta chưa kịp hiểu?
Một cây tre trước gió có thể chọn đứng
thẳng để chứng minh mình cứng cáp.
Nhưng tre lại biết cong.
Một dòng nước gặp đá có thể cố xuyên
qua tảng đá để chứng minh sức mạnh.
Nhưng nước lại biết vòng.
Tre cong để giữ thân.
Nước vòng để tiếp tục ra biển.
Vậy trong đời người:
Có phải bước tới mới là tiến?
Hay đôi khi, biết lùi một bước cũng là cách chuẩn bị cho một bước dài hơn?
Người từng trải dần hiểu rằng:
Có những cuộc tranh luận, thắng lời
nhưng hao tâm.
Có những mối quan hệ, nhìn rõ rồi
chỉ cần điều chỉnh khoảng cách.
Có những thời điểm, tài năng cần
được thể hiện.
Và cũng có những thời điểm, tài năng
cần được nuôi lớn trong im lặng.
Bởi hạt giống vừa gieo đâu vội phá đất ngay.
Nó nằm dưới lớp đất tối.
Âm thầm bén rễ.
Âm thầm hút dưỡng chất.
Âm thầm chuẩn bị.
Người đứng trên mặt đất có thể tưởng
rằng chẳng có gì xảy ra.
Nhưng bên dưới một sự sống đang tích lực.
Có bao giờ bạn tự hỏi:
Nếu hôm nay người khác chưa nhìn
thấy giá trị của mình, ta có nhất thiết
phải vội chứng minh?
Nếu mình biết mình đúng, liệu lần nào
cũng cần một người khác thừa nhận?
Và nếu thời điểm của mình chưa đến
ta sẽ sốt ruột bước ra, hay đủ tĩnh để
tiếp tục tích lực?
Trưởng thành có lẽ là lúc ta hiểu:
Im lặng chưa chắc là yếu.
Lùi lại chưa chắc là thua.
Cúi đầu chưa chắc là thấp.
Đôi khi đó chỉ là cách một người giữ
lực – dưỡng trí – chờ thời.
Người có chiều sâu chẳng cần mở hết
những quân bài mình đang có.
Họ biết điều gì nên nói.
Điều gì nên giữ.
Khi nào nên tiến.
Và khi nào nên để thời gian lên tiếng.
Bởi cuối cùng
Tre biết cong nên đi qua được gió.
Nước biết vòng nên tìm được biển.
Người biết cúi đúng lúc mới có ngày
đủ lực để ngẩng đầu.
- Hồ Chí Minh 2
- Đà Nẵng 7
- Hải Phòng 2715
- Quảng Nam 73
- Quảng Ninh 1
- Hải Dương 21

